Biên Hòa bé nhỏ - Nơi khởi nguồn của mọi yêu thương
Biên Hòa đón tôi dưới tiết trời oi bức của một ngày hè giữa tháng Tám, nơi ô cửa phòng sanh của Bệnh viện Đồng Nai. Ngót nghét cũng gần hai mươi năm rồi, nhanh thật. Tôi yêu Biên Hòa ngay từ thuở vừa mới lọt lòng. Thứ tình yêu từ ngày tấm bé và vô điều kiện kia ắt đã được khởi phát từ điều đơn giản nhất. Vì trên mảnh đất này, nơi ô cửa sổ đó, tôi đã lần đầu tiên nhìn thấy niềm hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời mình. Là bố mẹ. Có bố mẹ ở bên yêu thương, chăm sóc, có Biên Hòa dung dưỡng, tuổi thơ tôi bình bình đạm đạm lớn lên và rồi tình yêu thành phố cứ mỗi ngày một đầy đặn, rõ nét hơn trong lòng trẻ nhỏ. Một cách rất dung dị, đơn sơ. Tôi yêu Biên Hòa thấm đẫm những giọt nước mắt của mẹ, khóc đến sức cùng lực kiệt những ngày tôi còn bé. Ngày đó, tôi khó nuôi lắm. Mẹ bảo, chuyện mẹ nuôi tôi, cả xóm ai cũng biết. Đến giờ nhắc lại, mọi người vẫn còn khiếp. Lúc ăn, tôi chẳng khóc. Chỉ có điều, ăn vào bao nhiêu ...