Posts

Showing posts from May, 2017

Biên Hòa bé nhỏ - Nơi khởi nguồn của mọi yêu thương

Image
Biên Hòa đón tôi  dưới tiết trời oi bức của một ngày hè giữa tháng Tám, nơi ô cửa phòng sanh của Bệnh viện Đồng Nai. Ngót nghét cũng gần hai mươi năm rồi, nhanh thật. Tôi yêu Biên Hòa ngay từ thuở vừa mới lọt lòng. Thứ tình yêu từ ngày tấm bé và vô điều kiện kia ắt đã được khởi phát từ điều đơn giản nhất. Vì trên mảnh đất này, nơi ô cửa sổ đó, tôi đã lần đầu tiên nhìn thấy niềm hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời mình. Là bố mẹ. Có bố mẹ ở bên yêu thương, chăm sóc, có Biên Hòa dung dưỡng, tuổi thơ tôi bình bình đạm đạm lớn lên và rồi tình yêu thành phố cứ mỗi ngày một đầy đặn, rõ nét hơn trong lòng trẻ nhỏ. Một cách rất dung dị, đơn sơ. Tôi yêu Biên Hòa thấm đẫm những giọt nước mắt của mẹ, khóc đến sức cùng lực kiệt những ngày tôi còn bé. Ngày đó, tôi khó nuôi lắm. Mẹ bảo, chuyện mẹ nuôi tôi, cả xóm ai cũng biết. Đến giờ nhắc lại, mọi người vẫn còn khiếp. Lúc ăn, tôi chẳng khóc. Chỉ có điều, ăn vào bao nhiêu ...

Viết cho những năm tháng cuối cùng của tuổi trẻ - Chuyến Xe Tuổi Thơ VGU

Image
Ngày mai là trọn một tuần từ sau hôm mình ở Bù Gia Mập về rồi. Thứ 6 tuần trước là cả đoàn đang tất bật chuẩn bị đồ ăn, quà cho các bé. Cảm xúc đến giờ thì vẫn còn lẫn lộn nhiều lắm, vui có, buồn có, kinh hoàng có, sợ hãi cũng có nốt. Chuyến Xe Tuổi Thơ, cho phép mình gọi tắt là Chuyến Xe, là một chương trình thiện nguyện đến từ trường đại học của mình. Và, chắc hẳn mọi người đang thắc mắc sao lại lấy tên "Chuyến Xe Tuổi Thơ". Vì mục đích của Chuyến Xe là mang lại niềm vui, sự giúp đỡ, tuy nhỏ nhoi, cho thiếu nhi ở vùng sâu vùng xa. Logo của Chuyến Xe đó. Áo đỏ siêu nổi bật luônnnnnnnn Mình biết về Chuyến Xe từ lúc mới vào trường, nhưng mãi đến chuyến cuối mình mới tham gia làm tình nguyện viên - cách rất tình cờ. Phải, hôm đó tự dưng mình thấy form đăng ký tham gia trên facebook, sau vài phút đắn đo, mình quyết định apply ngay vì mình sợ sẽ lỡ thêm một lần nữa. Và rồi, mình cũng được nhận vào Chuy...

Viết cho những năm tháng cuối cùng của tuổi trẻ - Team xe buýt

Image
Ban sáng đang đứng đợi xe buýt 18, bỗng thấy xe Lương Thế Vinh chạy ngang qua. Vẫn là chiếc xe xanh trắng, vẫn là chú Điệp, vẫn là băng ghế cuối quen thuộc nhưng tự dưng bỗng thấy chạnh lòng rồi lại nhớ bọn nó. "Bạn thân" của mình ba năm cấp 3 đó - LTV Express Bọn nó ở đây có cả thảy 12 đứa, kể cả mình, chuyên Anh có, Văn có, Sinh có, Hóa có, Tin có, lớp A cũng có. Tuy không cùng một chuyên, hằng ngày chỉ gặp nhau tối đa một tiếng nhưng mà mình thương bọn nó lắm. Tại sao ư? Tại vì tụi mình là 1 team – team xe buýt số 1. Mình không rõ là cái việc lập team xe buýt có từ khi nào, chỉ biết là trước mình, các anh chị cũng đã có 1 nhóm, thường ngồi 2 băng ghế cuối. Đến năm bọn mình học 12, bọn mình lại “kế thừa” truyền thống đó, ngồi bang cuối, tán dóc, hò hét và đến cuối năm thì tặng quà cho tài xế. Việc tặng quà, bản thân mình thấy rất ý nghĩa nha. Năm mình tặng quà hai người lận – bác Nghị với cả chú Điệp. Bác Nghị là “cựu” tài xế xe mình còn chú Điệp là người đã đưa ...