Posts

Showing posts from April, 2017

Viết cho những năm tháng cuối cùng của tuổi trẻ - Sự gặp gỡ tình cờ

Image
Mình gặp người vào một ngày đẹp trời tháng Tám ba năm về trước, cách rất tình cờ. Người thu hút sự chú ý của mình bằng một nụ cười rạng rỡ. Vậy đó, người bước vào cuộc sống của mình, nhẹ tựa một cơn gió thu. Rung động. Đó là cảm giác của mình khi nhìn thấy người lần đầu tiên. Mình đã không rời mắt khỏi người trong suốt buổi nói chuyện hôm ấy. Vài hôm sau, mình kết bạn và chuyện trò với người, cứ ngỡ như cả hai đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi. Từ ngày đầu tiên mình gặp người, cuộc sống mình dường như đã thay đổi rất nhiều. Người mang lại cho mình cảm giác tin tưởng, tạo cho mình một sự bình yên đến lạ khi nói chuyện với người. Mình chia sẻ với người mọi chuyện, từ chuyện học hành, gia đình, bè bạn. Người cũng vậy. Năm nối tiếp năm, ngày nối tiếp ngày, mình và người vẫn ở đó, lặng lẽ bên đời nhau, chia sẻ mọi vui buồn, hờn giận cho nhau. Đến nay đã là ba năm, phải, ba năm từ lần đầu tiên mình ...

Viết cho những năm tháng cuối cùng của tuổi trẻ - Aikido Club VGU

Image
Lau vội những giọt nước mắt để ngồi viết những dòng tâm sự này. Tuy đã dặn lòng không được khóc vì khóc sẽ làm mình xuống tinh thần nhưng mình vẫn không làm được. Phải, mình đã khóc vì anh Đạt thầy nói "anh sẽ không duy trì clb nữa". Tại sao mình lại gọi một người thầy của mình là "anh thầy"? Là do trong clb có 2 anh Đạt, mà một anh làm thầy nên gọi như vậy để dễ phân biệt thôi. Ngày đầu tiên ở clb, mình vẫn nhớ rất rõ những gì anh thầy đã nói. Anh nói: "Không phải ai học Aikido cũng theo đuổi được nó đến cùng. Có những người học một, hai tháng rồi nghỉ luôn vì không có duyên học tiếp. Có những người đai nâu luyện rất nhiều nhưng vẫn không thể lên được đai đen." Cho đến bây giờ, đã hơn 4 tháng mình rời clb, mình nhận ra duyên của mình với Aikido có lẽ chỉ dừng lại ở đó thôi. Mình có đắn đo, suy nghĩ nhiều về việc rời đi hay ở lại clb không? Có chứ, mình đ...

Viết cho những năm tháng cuối cùng của tuổi trẻ

Image
Hơi lạ phải không? Cỡ tuổi mình, mọi người sẽ bảo, tuổi trẻ còn dài mà. Nhưng với mình, tuổi trẻ là những năm tháng mình chưa thực sự trưởng thành, chưa phải lo nghĩ nhiều. Bây giờ mình đã sắp thành sinh viên năm hai đại học, chỉ chừng ba năm nữa thôi, mình sẽ tốt nghiệp, rồi đi làm. Vậy đó, tuổi trẻ của mình cũng sẽ theo đó mà đi mất. Khi bắt đầu đi làm, bắt đầu phải nghĩ nhiều về cơm áo gạo tiền, nghĩ nhiều về sự nghiệp, gia đình, đó gọi là trưởng thành, không còn là tuổi trẻ nữa. Mình viết lại đôi dòng về tuổi trẻ của chính bản thân mình để sau này khi trưởng thành, còn có cái để mà nhìn lại. Tuổi trẻ của mình là những chuỗi ngày với muôn vàn hỉ nộ ái ố. Tuổi trẻ của mình có cả hạnh phúc đong đầy nhưng cũng không tránh khỏi những mất mát. Nói về hạnh phúc, à, tuổi trẻ của mình thực sự rất hạnh phúc. Mình hạnh phúc vì có một gia đình nhỏ, nơi có bố mẹ và mình. Gia đình mìn...

Rainy days in April

Rain in April? It's just so gloomy. God, why? Do you want me to be more emotional? I keep playing Sodoku day by day, just because this game releases myself from stress. So many things to think about. The people, who I thought that they would be my friends for a long time, turn out not. It seems like they didn't have anything to do but interfering in my problems. Hey guys, I think it was none of your business, huh? The one involved in, I don't have any words to say about, cuz that guy, well, how I can say, is so arrogant. You aren't the center of the world. You should know that, ma'am. I have my stuffs and you have yours, too. But not everything, ya, NOT EVERYTHING is related to you. What you've done was just so impolite. The relationship between you and me is just over. So, I don't have to think much anymore. Thank you for being in my life for over 2 years. Thank you for the "lessons" you taught me. Hmmm, people just come and go but true fr...