Viết cho những năm tháng cuối cùng của tuổi trẻ - Sự gặp gỡ tình cờ
Mình gặp người vào một ngày đẹp trời tháng Tám ba năm về trước, cách rất tình cờ. Người thu hút sự chú ý của mình bằng một nụ cười rạng rỡ. Vậy đó, người bước vào cuộc sống của mình, nhẹ tựa một cơn gió thu. Rung động. Đó là cảm giác của mình khi nhìn thấy người lần đầu tiên. Mình đã không rời mắt khỏi người trong suốt buổi nói chuyện hôm ấy. Vài hôm sau, mình kết bạn và chuyện trò với người, cứ ngỡ như cả hai đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi. Từ ngày đầu tiên mình gặp người, cuộc sống mình dường như đã thay đổi rất nhiều. Người mang lại cho mình cảm giác tin tưởng, tạo cho mình một sự bình yên đến lạ khi nói chuyện với người. Mình chia sẻ với người mọi chuyện, từ chuyện học hành, gia đình, bè bạn. Người cũng vậy. Năm nối tiếp năm, ngày nối tiếp ngày, mình và người vẫn ở đó, lặng lẽ bên đời nhau, chia sẻ mọi vui buồn, hờn giận cho nhau. Đến nay đã là ba năm, phải, ba năm từ lần đầu tiên mình ...