Posts

Showing posts from December, 2017

Tâm sự ngày cuối năm 2017

Image
Tặng riêng cho hai cô gái của mình - Hân và Mỹ Ngày buồn, tháng nhớ, năm thương... Thôi không phải style của mình, cho qua. Chưa có bài viết nào làm mình đắn đo, suy nghĩ về cách xưng hô như bài này. Cả 3 chơi với nhau 11 năm. Mà với Mỹ, mình xưng hô "tui - bà". Còn với Hân thì lại "mày - tao". Thôi thì tốt nhất cứ xuôi theo mạch cảm xúc vậy. 2006. Là năm đầu tiên tụi mình học giáo lý, là những thiếu nhi Công giáo của xứ Biên Hòa. Mà cái hồi đấy chỉ là biết nhau sơ sơ thôi, chứ cũng chưa hẳn chung lớp nữa. 2008. Sau hai năm, mình quyết định chuyển hẳn lên lớp sáng. Vậy là cả ba chung lớp. Lớp của chị Na. Đợt ấy, chị Na công tác liên miên. Anh Khoa dạy thay. Mà anh Khoa hiền khô, bị bắt nạt hoài luôn. Năm đó vui thật nhiều, không biết để đâu cho hết. Nhóm tụi mình có 7 người: mình, Hân, Mỹ, Ngọc, Tài, Nhật Anh với chị Phương. Hồi đó cứ tụm lại, anh Khoa giảng bài thì tìm đủ mọi câu hỏi móc méo ngược lại ảnh. Rồi...

Biên Hòa bé nhỏ - Bà ngoại

Ngoại vốn xuất thân trong một gia đình thuộc hàng "trâm anh thế phiệt". Nhưng ngoại sẵn sàng để lại gia đình, cha mẹ, anh chị em ở Hà Nội, theo ông ngoại vào đất Biên Hòa sinh sống từ những năm 54, đúng mực của một người con gái thời xưa "xuất giá tòng phu". Ngoại có 6 người con, trong đó có một người con đã mất từ bé do bệnh. Sau 75, ông đi cải tạo. Bằng nghề buôn vải, ngoại một mình xoay sở nuôi cả đại gia đình 7,8 miệng ăn. Ngoại nghiêm khắc lắm. Cũng chính vì sự nghiêm khắc đó mà những người con của ngoại mới có được ngày hôm nay. Có những điều dần dà trở thành "nếp nhà". Ngoại giỏi kinh doanh, buôn bán luôn đặt chữ "tín" lên hàng đầu. Vì lẽ đó, ngoại nhận được sự tin tưởng, quý mến và có phần kính trọng từ nhiều người. Tuy không còn theo nghề vải khá lâu rồi, nhưng chỉ cần nhắc tới "ông bà Phú bán vải" thì nhiều người vẫn xuýt xoa. Khi cuộc sống đã ổn định dần tr...