Tâm sự ngày cuối năm 2017
Tặng riêng cho hai cô gái của mình - Hân và Mỹ Ngày buồn, tháng nhớ, năm thương... Thôi không phải style của mình, cho qua. Chưa có bài viết nào làm mình đắn đo, suy nghĩ về cách xưng hô như bài này. Cả 3 chơi với nhau 11 năm. Mà với Mỹ, mình xưng hô "tui - bà". Còn với Hân thì lại "mày - tao". Thôi thì tốt nhất cứ xuôi theo mạch cảm xúc vậy. 2006. Là năm đầu tiên tụi mình học giáo lý, là những thiếu nhi Công giáo của xứ Biên Hòa. Mà cái hồi đấy chỉ là biết nhau sơ sơ thôi, chứ cũng chưa hẳn chung lớp nữa. 2008. Sau hai năm, mình quyết định chuyển hẳn lên lớp sáng. Vậy là cả ba chung lớp. Lớp của chị Na. Đợt ấy, chị Na công tác liên miên. Anh Khoa dạy thay. Mà anh Khoa hiền khô, bị bắt nạt hoài luôn. Năm đó vui thật nhiều, không biết để đâu cho hết. Nhóm tụi mình có 7 người: mình, Hân, Mỹ, Ngọc, Tài, Nhật Anh với chị Phương. Hồi đó cứ tụm lại, anh Khoa giảng bài thì tìm đủ mọi câu hỏi móc méo ngược lại ảnh. Rồi...